Gratitude – lòng biết ơn, là thứ mình đọc sách và tiếp nhận được từ khoảng 5-6 năm trước (mình sẽ không đề cập đến cái sự biết ơn mà cha mẹ gia đình dạy dỗ từ bé nhé, đó là điều vô cùng cốt lõi. Hôm nay mình viết về thứ sâu xa hơn).
Mình nhớ lúc đó khái niệm “gratitude” mình biết là từ một số cuốn sách tiếng Anh mình đọc. Mình không còn nhớ cụ thể là những cuốn sách nào và vì sao họ lại đề cập đến nó, mình chỉ biết là nó sẽ tốt cho sự hài lòng và niềm vui trong cuộc sống nên mình đã rèn luyện.
Và thật vậy, mình thấy cuộc sống mình vui vẻ và đáng yêu hơn rất nhiều từ khi mình biết chú ý đến sự biết ơn thường xuyên hơn, dù là những thứ nhỏ nhặt nhất. Trước đó thì mình cũng đã là một đứa thường xuyên nói cám ơn rồi, nhưng để mà thật sự gratitude như kiểu mỗi sáng thức dậy dù uể oải vẫn thấy cuộc sống đáng sống, dù là mỗi lúc tinh thần thật tệ nhưng sau khi tập luyện một bài yoga hoặc vài hơi hở thiền định vẫn thấy cuộc sống nhẹ nhàng.
Những ngày vui vẻ bình thường thì không nói, nhưng có một số giai đoạn với nhiều thứ xảy ra trong cuộc sống, để mà gratitude thật sự cần rất nhiều nỗ lực. Nhưng rồi chính những lúc nỗ lực khi khó khăn đó, nó làm cho mình dễ gratitude với những điều nho nhỏ hơn. Rồi cũng chính vì vậy mình thật sự thấy được nhiều thứ dễ thương hơn trong cuộc sống, và cũng cực kì dễ… vui. Ai chơi với mình nhiều sẽ thấy mình hay buồn vẩn vơ nhưng cũng hay vui vớ vẩn :))
Lúc còn ở Việt Nam, luyện tập lòng biết ơn làm cho mình cảm thấy cuộc sống mình đẹp và đơn giản, bình dị và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Kệ dần những điều không hoàn hảo xảy ra xung quanh. Khi mà mình biết ơn, mình càng thấy không cần những điều hoàn hảo nữa. Những thứ mà mọi người có thể cho là điều kiện tối thiểu quan trọng, thì đối với mình nó đơn giản là đủ. Khi mà mình biết đủ, thì cuộc sống sẽ bớt nhiều rắc rối và mệt mỏi hơn. Vì khi mình thấy đủ, mình bớt mong cầu đi, bớt mong cầu là bớt nghĩ ngợi, bớt khó chịu khi mà mình không có. Cho tới một ngày cũng chẳng còn thấy mong cầu cái gì nữa, cái gì ổn là thấy đủ, là đẹp rồi 🙂
Nhưng sau này mình nhận ra, cũng đừng nên lạm dụng lòng biết ơn của chính mình
Một thời gian mình sống ở Phần Lan, nỗ lực học tập, tìm việc, kiếm được thực tập, rồi nỗ lực để ở lại, rồi được ở lại, rồi đến bây giờ, chưa bao giờ mình ngừng biết ơn được gặp những người mình đã gặp từ bạn bè cho tới đồng nghiệp, được có công việc tốt, được sống trong điều kiện hiện giờ. Đặc biệt là khoảng 4 tháng trước trở về trước, mình vẫn luôn mù quáng “biết ơn” 😀
Nhưng có lẽ điều rắc rối xảy ra khi mình đặt cái gratitude quá nhiều ở nơi làm việc. Vì mình quá trân trọng công việc, trân trọng người sếp tốt mà mình đã gặp và đã trao cho mình nhiều cơ hội, mình đã không nói ra nhiều khó khăn hay áp lực trong công việc mà mình đã đối mặt. Và cũng vì mình trân trọng công ty và đồng nghiệp quá, mình cũng đã không nói thẳng ra nhiều thứ. Mình nghĩ cứ dĩ hoà vi quý chấp nhận mọi thứ và cứ vui vẻ thì mọi thứ sẽ luôn đẹp.
Nhưng mà không đâu, quy luật của cuộc sống thôi, khi mà bạn còn không tôn trọng chính mình, thì những người xung quanh cũng khó mà tôn trọng bạn. Nhưng đây cũng chỉ là một điều hiển nhiên và đơn giản, cái ảnh hưởng nặng nề nhất với mình đó là mình đã đánh mất chính mình vì một thời gian dài không sống đúng với bản chất thật của mình, và điều này làm mình sau này càng lúc càng thường xuyên rơi và trạng thái buồn phiền chán nản, và thấy lạc lối. Vì ở Việt Nam, mình là một đứa thẳng như ruột ngựa từ bé, mình không quan tâm ai thích mình hay ghét mình, mình chỉ sống là chính mình, và mình nói điều mình nghĩ. Và từ lúc mình nhận ra và quyết tâm trở lại chính mình thì nó rất là chật vật, hiện mình vẫn đang chật vật để nhắc mình nhớ mình là ai, nhưng mình tin là mọi thứ đang dần tốt hơn, sẽ được thôi!
Sau khi thấy được những điều này, mình nhận ra sống với đúng bản chất của mình rất quan trọng đối với mình. Một số người có thể chọn đeo muôn vàn mặt nạ khác nhau khi cần, nhưng từ nhỏ đến lớn mình không làm được vậy. Cùng lắm là mình có thể tỏ ra vui khi không vui, tỏ ra khoẻ dù đang mệt đang bệnh trong một vài tình huống nào đó chỉ để không ảnh hưởng đến người khác, nhưng mà còn lại thì khó với mình lắm. Và nó cực kì tiêu tốn năng lượng tích cực của mình khi mình cứ please người khác chỉ vì để mọi thứ tốt đẹp như hiện có. Nhưng mà không đâu, tin mình đi, mọi thứ chỉ có tệ hơn nên bạn không tôn trọng chính bản thân bạn.
Mình vẫn sẽ luyện tập lòng biết ơn mỗi ngày, nhưng ở một mức độ hợp lý
Bây giờ mình đã hiểu, biết ơn nhưng cũng phải là chính mình. Biết ơn khác với cố làm hài lòng người khác. Gratitude khác với pleasing.
Dù ở trong bất kì hoàn cảnh nào, những values cốt lõi của mình, những thứ thuộc về bản chất mình, và nói lên mình là ai rất quan trọng. Là chính mình rất quan trọng! Mình mong mọi người ai cũng hiểu điều này, và hãy luôn là chính mình nhé!
Năm mới xứ người vừa đến, năm mới ở đất nước mình cũng sắp đến.
Mình biết ơn vì năm vừa qua công việc phát triển tốt dù có nhiều thử thách, mình cũng biết ơn vì mình đã dần cân bằng lại được giữa công việc và cuộc sống riêng, đặc biệt là sức khoẻ đã tốt hơn.
Biết ơn vì mình đã gặp những chuyện giúp mình nhận ra là chính mình quan trọng thé nào.
Biết ơn vì những người đã và đang đồng hành và ở bên mình, cũng như là những người bạn mới mà mình đã có duyên quen biết.
Biết ơn vì sáng nay Spotify randomly phát Pretty Boy của M2M cho mình hát theo vừa đúng lúc được ngắm tuyết rơi bên ngoài thật là đẹp.
Biết ơn vì dạo này lại chăm đọc sách được trở lại thích quá 😀
Biết ơn vì sắp được về nhà ăn Tết và ở bên gia đình. <3
Biết ơn như thế đủ rồi, nói lời cám ơn, rồi giữ trong tim, sống vui vẻ và trân trọng những may mắn mình đã có. Giờ thì, cứ là mình thôi, bướng bỉnh và đáng ghét, vui thì vui lắm mà buồn thì buồn lắm và hay cau có hay lườm liếc 😛
Happy New Year to everyone! <3
04.01.2026
